Từ bị lừa sang châu Phi, lưu lạc xứ người...

Khi còn ở Việt Nam, Hồ Văn Dương đã từng trải qua đủ thứ nghề lao động phổ thông, từ làm mộc đến phụ hồ. Khoảng năm 2003, một người đàn ông giới thiệu và hứa bảo lãnh anh sang Pháp nhưng không ngờ lại bị lừa, lưu lạc qua châu Phi.

Cùng thời điểm đó, cuộc xung đột vũ trang tại khu vực Bờ Biển Ngà khiến tình hình bất ổn, anh Dương tìm cách lánh nạn sang đất nước Senegal với hai bàn tay trắng, tiếng Pháp hay tiếng bản địa đều không biết.

Dương tìm và xin vào quán ăn Việt Nam của một người phụ nữ Pháp.

“Gặp quán ăn Việt Nam, tôi mừng lắm. Tôi bảo cho con xin vô làm, rửa chén, bồi bàn để sống và ngủ thôi, con không cần lương', anh kể lại trong một phóng sự của VTV.

Sau một thời gian, bà chủ nhà hàng muốn trở về Pháp nên đã chỉ cho Dương bí quyết kinh doanh và công thức làm nem ngon. Thế rồi anh quyết định tự kinh doanh bằng việc bán nem, dù không hề biết một từ tiếng bản địa nào.

… đến ông Dương Nem nổi tiếng

Tại thủ đô Dakar (Senegal), người dân theo đạo Hồi, không ăn thịt lợn nên anh Dương phải thay bằng thịt bò. Người đàn ông này luôn chọn những nguyên liệu ngon và chất lượng nhất, từ củ hành đến nước mắm, vì tin rằng chất lượng mới khiến khách hàng quay lại thường xuyên.

Không những thế, nếu bình thường, nem chỉ được cuốn bằng một chiếc bánh tráng thì anh Dương dùng hai, để gói được nhiều nguyên liệu, giúp chiếc nem lớn hơn.

Bởi vì mình lấy tiền của người ta. Mình phải làm cho người ta ăn ngon để còn ăn tiếp. Chứ không phải chỉ biết nghĩ cho mình rồi bớt ít thịt, củ hành lại. Có tiếng, có bí quyết là ở chỗ đó".

Do còn khó khăn, anh Dương chỉ thuê được căn nhà rộng chừng 2 mét vuông, một nửa không đặt chiếc giường ngủ, nửa còn lại dùng để làm nem.

Lúc đầu, anh bán tại cổng trường học. Dù rất đắt khách nhưng quầy hàng nhanh chóng bị công an “tuýt còi” vì dùng ga, gây nguy hiểm. Anh cũng thử rán sẵn ở nhà rồi đem đi bán nhưng nem nguội và không giữ được vị ngon.

Về sau, Dương dựng tạm một bàn nhỏ trên vỉa hè. Khách đông dần, công việc thuận lợi hơn, người đàn ông này thuê một mặt bằng ngay trục đường chính. Nhờ biết quan sát và tính cách chân thật, sống hòa thuận với người dân mà vốn ngôn ngữ bản địa của anh cũng nhiều dần, để giao tiếp hằng ngày.

Công việc của Dương kéo dài từ sáng đến 12h đêm, sáng bán nem cho học sinh, chiều tối bán cho người lao động. Nhiều khi, khách mua 5 nhưng anh chỉ lấy tiền 4 chiếc. Ngày nào nem cũng hết sạch, thậm chí khách đến còn than phiền, bảo anh làm nhiều thêm.

Tiếng lành đồn xa, người dân trong khu vực không ai không biết đến món nem của người đàn ông đến từ Việt Nam này. Biệt danh Dương Nem cũng xuất phát từ đó.

Do công việc bận rộn từ sáng đến tôi đêm, anh Dương cho biết mỗi ngày chỉ kịp ăn một bữa. Sống nơi xứ người, không bạn bè thân thích, người đàn ông này chỉ tập trung làm việc, nỗ lực không ngừng.

Tối ngày tôi chỉ lo làm ăn, không dám chơi bời lung tung, như vậy mới thành công được.

Dẫu vậy, anh vẫn dành thời gian thăm lại ngôi làng cũ, nơi có bố mẹ nuôi đã cưu mang mình trong thời gian đầu lưu lạc. Món quà kèm theo không thể thiếu chính là những hộp nem rán do anh tự làm.

Trăn trở nỗi niềm ở lại hay trở về

Từ bị lừa, tay trắng, lưu lạc nơi xứ người, sau 16 năm, anh Dương đã có cuộc sống ổn định và tích lũy được khoản tiền kha khá. Anh trở về, cưới vợ tại Việt Nam, sinh được 2 người con. Dương cũng gửi tiền để xây một ngôi nhà khang trang cho đại gia đình.

Anh từng bảo lãnh cho vợ sang Senegal. Tuy nhiên, sau 1 năm, do không thích nghi được với môi trường sống khắc nghiệt, người vợ đã trở về Việt Nam. Còn Dương Nem, anh lại tiếp tục cuộc sống cô đơn nơi xứ người.

“Vui thì vui, có khi gặp chuyện hay bạn bè thì cười hớn hở nhưng thực sự không vui ở tâm. Dù đã có nhà lớn, xe, điện thoại, bất cứ thứ gì tôi cũng có đầy đủ nhưng tâm vẫn khổ”, anh Dương trải lòng trong một phóng sự.

Dù rất nhớ con và gia đình, anh Dương vẫn chọn trở lại Senegal, mua thêm máy móc để mở rộng kinh doanh.

Nhớ nhà, nhiều khi muốn bỏ về nhưng ở Việt Nam khó sống, ở đây quen rồi. Tuy buồn thật nhưng làm ăn được, cuộc sống ổn định. Còn về Việt Nam, tôi không biết làm gì.

16 năm bươn trải, món nem rán không chỉ giúp thoát nghèo mà còn khiến anh Dương được yêu mến tại một đất nước xa lạ. Hiện nay, ở khắp thủ đô Dakar, có nhiều người bán đồ ăn nhanh, trong đó có món nem rán của Việt Nam nhưng anh Dương vẫn tự tin rằng nem của mình là ngon nhất.

Bạn đang đọc bài viết Câu chuyện khởi nghiệp ly kỳ của 'Dương nem' ở Thủ đô Senegal tại chuyên mục Con đường Khởi nghiệp của Chương trình Khởi nghiệp Quốc gia. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư khoinghiep@dddn.com.vn, SĐT: (+844) 3.5772400